CHÚA NHẬT XVII THƯỜNG NIÊN A
(Mt 13, 44-52)




Xin nhắc lại chương 13 Tin Mừng Thánh Matthêu trình bày tất cả 7 dụ ngôn về Nước Trời; hai tuần qua chúng ta đã được nghe 4 dụ ngôn: dụ ngôn Người Gieo Giống, dụ ngôn Cỏ Lùng Trong Lúa, dụ ngôn Hạt Cải và dụ ngôn Men Trong Bột; Tin Mừng Chúa Nhật tuần này cho chúng ta nghe tiếp 3 dụ ngôn còn lại: dụ ngôn Khó Báu, dụ ngôn Viên Ngọc Quý và dụ ngôn Chiếc Lưới

Dụ ngôn Kho Báu và Viên Ngọc Quý có ý nghĩa tương tự, chỉ khác là, người thì tình cờ phát hiện và người kia thì chủ động đi tìm; khi thấy rồi thì bán hết của cải để mua cho bằng được; còn dụ ngôn Chiếc Lưới như là dụ ngôn tóm kết, ngày tận thế như một mẻ lưới, cá tốt thì cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài.
Với dụ ngônKho Báu và Viên Ngọc Quý, xin lấy một hình ảnh cho dễ hiểu là, giả như chúng ta biết chắc chắn trong xấpvé số của người bán có một tờ trúng giải đặc biệt, thì chúng ta sẽ làm gì? Chắc chắn chúng ta sẽ lấy hết tiền hoặc mượn để mua cho bằng được xấp vé số đó; dĩ nhiên là giá trị của tờ vé số trúng giải đặc biệt đó cao hơn rất nhiều so với số tiền mình bỏ ra mua; Kho Báu và Viên Ngọc Quý cũng vậy, giá trị của Kho Báu, của Viên Ngọc Quý thì cao hơn rất rất nhiều so với những gì mà chúng ta đang có; và không ai dại gì mà không đánh đổi. Đó là chuyện rất bình thường và thiết nghĩ ai cũng sẽ làm thế!

Trong cuộc đời này có nhiều thứ giá trị. Có những giá trị siêu nhiên và những giá trị tự nhiên. Có những giá trị tinh thần và những giá trị vật chất. Có những giá trị tuyệt đối và những giá trị tương đối. Khi đứng trước sự lựa chọn thì trên nguyên tắc ai cũng hiểu rằng, chúng ta phải lựa chọn những giá trị siêu nhiên hơn là tự nhiên; những giá trị tinh thần hơn là vật chất; và chọn những giá trị tuyệt đối hơn là tương đối; ví dụ cụ thể, giữa sự sống đời này và sự sống đời sau; dĩ nhiên sự sống nào cũng quan trọng, nhưng nếu phải lựa chọn thì bắt buộc chúng ta phải lựa chọn ưu tiên sự sống đời sau.

Viên Ngọc Quý Và Kho Báu trong bài Tin Mừng hôm nay chính là Đức Kitô, là Nước Trời, là sự sống đời đời; là những thứ có giá trị vô song. Thế nhưng thực tế chúng ta đã lựa chọn như là ưu tiên số 1 chưa?
Có một giáo dân; gia đình cũng khá giả, công việc làm ăn ổn định; vợ là đạo mới nhưng sống đạo khá tốt; trong một lần đến thăm, tôi được biết Anh là đạo gốc nhưng không đi lễ khá lâu, nên mới nhắc Anh đi lễ;Anh trả lời thế này: “Mình còn trẻ, còn đang sung sức, để ăn chơi thêm vài năm nữa rồi trở lại”; tôi hỏi lại: “Thế anh có biết anh sống tới khi nào không?”; Anh cười trả lời: “Thầy cứ lo xa!”.

Tôi chợt nghĩ, nếu ngày hôm nay là ngày cuối đời của mình thì sao? Mình sẽ làm gì? Mình sẽ sống thế nào trước khi đồng hồ đi qua con số 12 giờ khuya? Chắc chắn chúng ta sẽ thay đổi đời sống cách nhanh chóng. Như vậy, vấn đề là chúng ta chưa thấy được sự cấp bách, sự khẩn thiết; nên chúng ta không dứt khoát và cứ chần chừ; cứ từ từ, còn lâu mà,… sao mà lo xa quá!

Chúa Giêsu luôn mời gọi các môn đệ hãy canhthức và sẵn sàng, “Anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến…Anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến” (Mt 24,42.44); dụ ngôn thứ 3 trong bài Tin Mừng hôm nay cũng là một lời cảnh báo, ngày tận thế như mẻ lưới chụp xuống, cá tốt thì cho vào giỏ, còn cá xấu thì quăng ra ngoài.

Thánh Phanxicô Xavier, là con một gia đình quí tộc nước Tây Ban Nha. Một hôm đi tham dự Thánh Lễ, thánh nhân nghe đọc câu Kinh Thánh: “Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn, nào được ích gì?” (Mt 16, 26). Câu Kinh thánh này đã ảnh hưởng sâu xa suốt cuộc đời trai trẻ của ngài và khiến cho ngài bỏ hết mọi sự, để đi theo Chúa, và trở thành một nhà truyền giáo lỗi lạc, tài ba, đến nỗi Giáo Hội tôn phong làm vị quan thầy của các xứ truyền giáo.

Chúa không cần chúng ta phải bỏ hết mọi sự như Thánh Phanxicô Xavier; nhưng Chúa chỉ cần chúng ta bỏ đi những gì làm cho chúng ta xa Chúa, đó có thể là những đam mê xấu, những ganh ghét đố kỵ, những hận thù chia rẻ, những tham lam ích kỷ, những nỏng nảy giận hờn,…. Chính khi làm được những điều đó, là chúng ta đang chiếm được gia tài cao quý là Đức Kitô, là Nước Trời.

(Lovely Priest)